Về kĩ năng viết lách

Ngày trước, mình chỉ nghĩ đơn giản rằng việc viết lách tốt thì nói tốt nên rèn luyện viết sẽ giúp cho việc giao tiếp và nói chuyện. Nhưng không ngờ nó còn nhiều tác dụng hơn thế, chẳng hạn giúp cân bằng cảm xúc, rèn luyện khả năng diễn đạt, là một cách giao tiếp hiệu quả khi không phải điều gì cũng có thể và nên nói ra thành lời. Đồng thời viết cũng là một cách để có thể lưu lại những điều ý nghĩa, hay đơn giản là những khoảnh khắc. Giống như người thợ ảnh lưu lại bằng những bức ảnh, nhà soạn nhạc để lại các bài hát, thì tác giả cũng có thể để lại những dòng tâm tư tình cảm của mình qua từng con chữ.
1. Về độ dài
Thông thường người viết sẽ trải qua 3 giai đoạn. Giai đoạn 1 là không biết viết gì, không có ngôn từ hay ý tưởng để viết. Giai đoạn 2 sau khi qua giai đoạn 1 là viết lan man, dài dòng quá, có nhiều thứ muốn viết quá. Qua 2 giai đoạn này sẽ đến được giai đoạn 3 là viết vừa đủ. Bài học kinh điển trong viết lách là nguyên lí chiếc váy. Tức nó vừa đủ dài để tế nhị và cũng vừa đủ ngắn để gợi cảm. Vì thế không nên viết ngắn quá dưới 500 từ, cũng không nên viết dài lê thê khoảng 4000 từ. Một bài viết thông thường, 800-1200 từ là đẹp.
Người nào chưa viết nhiều thì nên bỏ cái tư duy “mình viết hay thì người ta sẽ đọc” là bởi vì, nhìn thấy dài quá họ đã chán rồi thì làm sao họ muốn đọc để cảm nhận cái hay của bạn. Mà cái hay hay không cũng phải là do bạn đọc cảm nhận, chứ cảm nhận bản thân sẽ là chủ quan. Có lần mình viết bài trên Triết học đường phố ngày xưa, có những bài viết khoảng 20,000 view/tháng, khoảng 5000 like thì khi đó mình mới dám nhận đây là bài viết hay. Còn không thì sẽ dễ bị “ngồi trên nóc tủ”
Một lưu ý nhỏ xíu nữa còn là viết cái gì, và viết cho ai. Độ dài trên là với viết blog hay viết bài chia sẻ thông thường, chứ viết email hay viết chia sẻ cảm xúc thì lại khác. Nhớ có lần học một khóa về Communication thế kỉ 21, mình rất tâm đắc khi được chia sẻ về việc giao tiếp với Peer khác với Manager, và càng khác với Executive. Có người thì cần dài dòng rõ ràng, nhưng với nhà điều hành thì phải tiết kiệm gọn gàng lời nói.
2. Về nội dung
Đôi khi viết cần có trải nghiệm. Ngày xưa đọc một tạp chí về đàn ông, mình rất thích một mục là On the road, trong một bài viết nói về vùng đất kì ảo, họ để cho tác giả đi du lịch ở một vùng xa xôi là Tây Tạng rồi sau đó là review về nó, chứ không phải là ngồi nhà lên mạng tìm hiểu rồi sau đó chém gió. Nên đôi khi, phải biết và phải trải thì viết nó mới có hồn. Chứ một người chưa thi đại học mà chia sẻ về kinh nghiệm thi đại học bạn cần thế nọ cần thế kia thì buồn cười lắm. Một người chưa trải qua thất tình thì viết bài động viên để vượt qua chuyện tình cảm vẫn là chưa có chiều sâu và sẽ có mùi lí thuyết sách vở.
Đó cũng là một giới hạn của người viết. Nên là có những bài viết, mình có ý tưởng nhưng do thiếu trải nghiệm nên cứ trì hoãn chưa viết, vì viết ra người đọc mà có trải nghiệm họ chỉ thấy buồn cười. Gần đây thấy buồn cười khi trên mạng có một thanh niên cũng còn trẻ mở khóa học về khởi nghiệp cho sinh viên và các bạn trẻ từ 18-25 tuổi trong khi xác suất để thành công cao nhất cho khởi nghiệp mà một doanh nhân mình gặp (đã khởi nghiệp thành công) chia sẻ lại là từ 35-40 tuổi. Bạn chưa khởi nghiệp thành công và cũng chưa đến tuổi đủ chín mà lại đi chia sẻ về cái đó, thật buồn cười và tội cho mấy bạn sinh viên đi học.
3. Edit, again, again, again and again
Đây là nguyên tắc bất di bất dịch của người viết. Viết khác với nói ở chỗ lời nói gió bay, nhưng viết thì câu chữ còn lưu lại, vì thế mà việc viết đi viết lại là điều cần thiết, để bỏ từ thừa, để chau chuốt thêm ví dụ, để ngôn ngữ logic, văn phong mạch lạc. Nguyên tắc này chỉ cần nhớ câu nói kinh điển của Lý Tiểu Long “Tôi không sợ những người đá 10,000 cú đá qua 1 lần mà tôi chỉ sợ những người đá đi đá lại 1 cú đá 10,000 lần”.
Có những bài viết, mình có ý tưởng và đã từng viết từ 2013, nhưng hồi đó thiếu trải nghiệm, bây giờ viết lại, chỉnh sửa lại câu cú, thêm cả những trải nghiệm mới, góc nhìn toàn diện hơn, chiều sâu hơn. Và dĩ nhiên là không tránh khỏi cảm giác, sao hồi đấy mình viết dở thế? Nhưng nếu bản thân bạn thấy mình trong quá khứ không tốt thì có nghĩa bạn trong hiện tại đang tốt hơn, đó là tín hiệu mừng.
Chung quy lại, việc luyện tập này cần thời gian, và cần những sự khởi đầu. Với kinh nghiệm và trải nghiệm hạn chế của bản thân mình, cộng với việc “Rượu nhạt uống mãi cũng say, lời hay nói mãi cũng nhàm”, bài này dừng lại tại đây, đáp ứng đủ tiêu chuẩn 800-1200 từ.
Nguồn http://dovietcuong.com/
Tag : Sưu Tầm

Bình Luận

Back To Top