A PHỦ KHỞI NGHIỆP - Phần 2 Tự lực cánh sinh – Tích cực quay tay, vận may sẽ tới

A PHỦ KHỞI NGHIỆP
Câu chuyện khởi nghiệp của A Phủ sau khi cùng Mỵ trốn khỏi nhà thống lý Pá Tra. Từ một thanh niên không có gì ngoài vợ, anh đã làm gì để gây dựng sự nghiệp của mình?
Với suy nghĩ chất phác và cái nhìn đơn giản về khởi nghiệp, liệu anh có thể vượt qua mọi khó khăn, thử thách để khởi nghiệp thành công?
Mới viết được 2/3 nên up tạm vài phần. Muốn đọc tiếp thì like, share ủng hộ để tôi lấy động lực viết tiếp nhé :3
_______________________________________
Phần 1 : https://goo.gl/Hm6e21
Phần 2 : Tự lực cánh sinh – Tích cực quay tay, vận may sẽ tới.
Sáng sớm hôm sau, Phủ thức giấc sớm hơn con gà trống, mới ở dưới xuôi về mà hôm nay anh tỉnh táo và khỏe khoắn lạ thường. Anh trầm ngâm suy nghĩ, người xuôi không cho ta tiền mua bẫy, ta phải tự làm để bắt con lợn về làm giống…
A Phủ liền đi tìm các thợ săn, các già làng để học hỏi về kinh nghiệm làm bẫy và săn lợn rừng, anh gõ cửa từng nhà, gặp từng thợ săn một, từ người giỏi nhất đến kẻ nghiệp dư hết gần một tháng nhưng chẳng ai giúp anh cả. Họ lại còn đồn anh xuống dưới xuôi, bị người dưới xuôi cho ăn thuốc lú nên mới đi hỏi như vậy. Ở bản này, có một luật bất thành văn, mọi người ai nấy đều tự biết: Ai có nghề gì, bí quyết gì thì phải giấu nhẹm đi, không tiết lộ cho ai khác biết. Vì người ngoài biết thì họ đi săn con lợn của mình, họ cướp nghề của mình lấy gì mà đổi gạo với người xuôi. Họ chỉ truyền lại những bí quyết hay ho nhất, tinh túy nhất cho người con mà họ tin tưởng nhất trước khi khuất núi.
Bảo sao cái bản này không khá lên được, tao tự làm. – A Phủ lẩm bẩm chửi thề trong tuyệt vọng.
A Phủ quyết định về nhà và tự nghiên cứu cách làm và đặt bẫy lợn rừng. Anh hì hục nghiên cứu, xin lại những cuốn sách cổ của các thế hệ đi trước viết ra để tìm hiểu. Anh quyết tâm nghiên cứu, tìm tòi và tự tạo nên những chiếc bẫy thú của riêng mình mà không cần nhờ sự giúp đỡ của bất kỳ ai.
Anh phải tìm hiểu từ cách làm mồi nhử, cách đào hố, vót chông, cách đặt đòn bẩy rồi cách liên kết chúng để chúng hoạt động thật trơn tru mỗi khi thú rừng đi qua là bị rơi vào bẫy ngay lập tức mà không thoát ra được.
Sau nhiều ngày nghiên cứu, cuối cùng những chiếc bẫy đầu tiên cũng được hoàn thành. Sau anh bắt đầu trình thử nghiệm và hiệu chỉnh để những bẫy rừng hoạt động một cách chính xác và hiệu quả. Khi mọi việc gần như hoàn hảo, A Phủ hứng khởi mang dụng cụ và những chiếc bẫy để đi rừng. Những chuyến đi mang nhiều niềm vi vọng.

Thế nhưng, đời không như là mơ, gần hai tháng nữa trôi qua, mỗi lần anh vào rừng kiểm tra bẫy là một lần thất vọng. Anh không hiểu lý do vì sao lại thế? Mọi thứ đã rất hoàn hảo rồi trong quá trình thử nghiệm. Anh không dám đối mặt với Mỵ. Anh chỉ muốn chết đi cho xong. Là thằng đàn ông mà không nuôi nổi gia đình, không che chở được cho người mình yêu thương.

Anh tuyệt vọng quay về nhà, không khí trong nhà càng trở nên nặng nề, hai người ít nói chuyện với nhau kể cả trong bữa ăn. Nhiều lần Mỵ gàn anh lên rẫy, đừng đi học làm bẫy con lợn rừng nữa, trồng khoai trồng bắp với Mỵ, nhưng anh không chịu, anh bảo thần rừng sinh anh ra là để khởi nghiệp chứ không phải để đi trồng bắp, thành ra Mỵ buồn, Mỵ cáu rồi Mỵ lạnh lùng với anh…
Giá mà giờ lại được quay trở lại cái hồi ở nhà thống lý pá tra, khổ nhưng dấm dúi được với nhau, lúc nào cũng thấy vui – A phủ miên man suy nghĩ.
- Thôi ngủ mai dậy mà ăn cháo gà – Mỵ nói cắt đứt dòng suy nghĩ của anh.
-Cháo gà ở đâu, sao không để nó đẻ trứng rồi đổi gạo, thịt đi thì lấy gì mà ăn. - Anh thoáng giật mình rồi làu bàu hỏi vợ
- Nó chết.
- Sao nó chết?
- Làm đéo còn gạo nuôi nó, nó chết đói chứ sao – Mỵ gào lên.
Anh cứng họng chẳng nói được câu gì, gần đây nhiều người xuôi lên đổi gạo thành ra Mỵ cứ học cách nói vô lễ của người xuôi. Cáu kỉnh, khó tính, hung dữ, không còn là Mỵ với đôi mắt xa xăm muốn đi chơi của ngày xưa nữa. Có lần Phủ tâm sự với người xuôi, ông ta bảo vợ ông ta như con sư tử(hà đông), anh ngẫm sao mà đúng thế. Đi một ngày đàng học một sàng khôn. Anh nghĩ lại mình xuống xuôi là đúng, tuy không xin được vốn nhưng lại học được nhiều điều.
Sau cơn cãi vã. Không khí thêm nặng nề. Phủ cũng đắn đo, suy nghĩ lại. Mình có nên tiếp tục hay không? Hạnh phúc gia đình quan trọng hay sự nghiệp tiền tài quan trọng? Liệu mình có nên từ bỏ bản kế hoạch kinh doanh này không? Bất chợt anh nhớ lại ánh mắt trìu mến của Mỵ khi hai người cùng làm ra nó, anh nhớ lại nụ cười hạnh phúc khi Mỵ gặm hảo hảo anh mua dưới xuôi. Anh muốn vứt bỏ hết, anh muốn xé bỏ mấy tàu lá chuối, cái thứ vớ vẩn đã làm Mỵ không còn yêu anh nữa. Nhưng anh lại nghĩ về cảm giác lúc anh gọi bát phở đầu tiên, chả nhẽ cả đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời, không được ăn bán phở thứ 2 hay sao? Cả đời không nhìn thấy Mỵ cười hạnh phúc nữa sao??? Cuộc đấu tranh tâm lý chưa có hồi hết thì anh lại thiếp đi….
Đêm hôm đó, ông mặt trời chưa lên, con gà chưa gáy thì có tiếng đập cửa thình thình và hét lớn:
- Thằng Phủ, thằng Phủ đâu?
- Thằng Phủ mày dậy qua nhà ông A Ngóc, nhanh lên, ông ấy sắp chết rồi.
- Tôi có giết ông Ngóc đâu , Ông Ngóc chết thì liên quan gì đến tôi, tôi..tôi vô tội… A Phủ mắt nhắm mắt mở, chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Chưa nói hết câu thì bốn ông thanh niên lực lưỡng trói anh lại, khiêng qua nhà ông A Ngóc. Thôi chết, mình còn trẻ như thế này mà bị gán tội giết người – thì cũng phải chết theo ông A Ngóc(giết người đền mạn) thì uổng quá. Đã được ngày nào hưởng đâu. Đường đến nhà ông A Ngóc hôm nay dài lê thê. Anh thương anh một thì nghĩ Mỵ thiệt thòi mười. Mỵ còn khổ hơn anh nhiều, anh thương Mỵ, anh yêu Mỵ nữa.
- Cầu xin thần rừng hiển linh cho con tai qua nạn khỏi – anh lẩm bẩm, nước mắt chực ứa ra.
Bịch bịch. Bốn thằng thanh niên ném anh xuống trước sân nhà ông A Ngóc như ném khúc gỗ rừng, sân thì lởm chởm sỏi đá, đau thế không biết, tao qua qua vụ này tao dằn mặt từng thằng, A Phủ lồm cồm đứng dậy.
- Thằng Phủ, mày vào với ông A Ngóc ngay, ông ta không may bị con rắn độc cắn, đang hấp hối, ông ta bảo muốn gặp mày trước khi về với thần rừng.
- Mẹ tiên sư chúng mày, sao không nói để tao tự đi, trói tao thế, nhỡ gãy cái xương tao thì sao, chúng mày có đền được không?
- Thôi mày vào với ông Ngóc đi…
A Phủ lững thững bước vào. Dân làng đang tập trung đông đủ ở nhà ông Ngóc. Nói một chút về ông A Ngóc. Ông là già làng, được dân bản tôn trọng và quý mến lắm. Vợ và con ông mất thời ông còn trẻ, trong một vụ lũ quét, ông ở vậy, không đi thêm bước nữa. Ông sống tốt với dân bản lắm. Là thợ săn cực kỳ giỏi, nên mỗi lần đi săn về, ông cụ đều chia cho mỗi nhà một ít thịt, hôm thì nai, hôm thì hoẵng, khi thì thịt lợn rừng. Nhà nào càng nghèo và đông con thì ông cụ lại cho càng nhiều.
A Phủ đã nhiều lần đến năn nỉ xin ông dạy cách đi săn, nhưng ông năm lần bảy lượt từ chối...
Ông Ngóc đang hấp hối, nhìn thấy A Phủ mắt ông như tỉnh táo hơn đôi chút, ông cố thều thào:
- PHHHỦ…Ủ..Ủ đấ..ấ.y à? LLấ.ấ.ấ.yy dướớớới chââââân ppphhảảảảnnnn… Rồi ông cụ trút hơi thở cuối cùng.
A Phủ lúng túng, sợ hãi, anh làm theo lời cụ Ngóc. Anh tìm dưới chân phản và thấy một cuốn sách đã cũ kỹ chữ ở bìa đã mờ, nhưng vẫn dịch được: Bí Kíp Đi Săn. Dường như trước lúc lâm trung, ông muốn để lại cuốn bí kíp này cho A Phủ, nước mắt anh lăn dài trên má, thầm cảm ơn cụ và hứa sẽ hương khói cho cụ ông sau này.
Về phần A phủ, sau khi có cuốn bí kíp mà cụ Ngóc để lại, anh bắt đầu dành thời gian để đọc và nghiên cứu, quả thật, làm bãy và đi rừng không hề đơn giản như anh vẫn nghĩ. Sau khi tiếp thu được cách làm bẫy từ cuốn bí kíp, mỗi lần đi săn của A Phủ đều có kết quả. Hôm thì thỏ, lúc thì dê, có cả lợn rừng nữa. Nhưng những con lợn rừng anh săn được hôm thì mất chân, lúc thì cụt mõm. Không thể sống để làm giống được nên anh phải bán cho thương lái. NA Phủ vẫn nuôi hi vọng với dự án khởi nghiệp của mình. May mà trước đây, khi cãi nhau với Mỵ, anh không vứt cái bản kế hoạch kinh doanh đi. A Phủ lại tiếp tục mày mò, tìm hiểu và cải tiến bẫy thú rừng, để khi bắt được con lợn, nó phải lành lặn để có thể giữ lại làm giống mà phát triển dự án của mình.
Còn Mỵ, sau khi A Phủ đi săn có nhiều kết quả, nàng đỡ vất vả hơn, da dẻ mịn màng hơn, xinh xắn hơn, tươi tắn như bông hoa rừng. Nàng không còn cáu với A Phủ nữa, A Phủ vui lắm. Mỗi lần đi săn về, Mỵ lại cầm nước cam vắt ra đầu bản đợi a Phủ, chồng chồng – vợ vợ ngọt như mật con ong rừng. Đúng là “địa chất quyết định ý thức” A Phủ nghĩ trong đầu, nhưng kệ, vui và hạnh phúc là được. Là thằng đàn ông không nuôi nổi vợ thì chết mẹ đi cho rồi – A Phủ mỉm cười…
Trước đây, mỗi lần nghe tới “Luật hấp dẫn” A Phủ đều cười khẩy, bỏ qua nó anh nghĩ, chỉ có mấy ông đa cấp mới phải sử dụng luật hấp dẫn thôi. Nhưng bây giờ, anh nhận ra rằng, chính “luật hấp dẫn” đã giúp cho A Phủ có được cuốn bí kíp đi rừng từ ông A Ngóc. Luật hấp dẫn hoạt động theo nguyên tắc của sóng nước, khi bạn gõ một lần sẽ có một con sóng lan tỏa ra, bạn gõ hai lần sẽ có hai con sóng xuất hiện, làn sóng sau, đẩy làn sóng trước, khiến nó đi xa hơn. Nếu bạn gõ nhiều và liên tục, những con sóng sẽ cùng cộng hưởng và đưa mong muốn của bạn đi rất xa, đến một ngày nào đó, mong muốn của bạn sẽ được đáp lại và đến bên bạn. Nếu bạn muốn bất kỳ thứ gì, hãy nói ra điều đó cho tất thảy mọi người, hãy liên tục hành động để tìm kiếm và có được thứ bạn mong muốn. Nếu A Phủ không đi hỏi từng người, không đến từng nhà, không thể hiện mong muốn học được cách làm bẫy, cách đi rừng thì liệu ông A Ngóc có biết được điều đó và cho A Phủ bí kíp trước khi ông khuất núi?
Nhờ có cuốn bí kíp từ ông A Ngóc nên kinh tế gia đình A Phủ tốt hơn, nhưng anh vẫn chưa thực sự hài lòng khi dự định khởi nghiệp của anh vẫn còn dang dở. Anh vẫn hi vọng một phép màu sẽ đến, anh vẫn hi vọng luật hấp dẫn sẽ mang đến cho anh một cặp lợn rừng để anh nuôi sinh sản... Những ngày tháng khó khăn tạm thời đã đi qua, gia đình A Phủ đầy ắp tiếng cười và niềm vui nhưng ẩn sâu trong thâm tâm anh, anh vẫn còn trăn trở, vẫn còn khát khao. Anh muốn khởi nghiêp...
___________________
May mắn sẽ gõ cửa nhà A Phủ như thế nào? Chặng đường khởi nghiệp của anh sẽ diễn biến ra sao? Liệu lần khởi nghiệp đầu tiên anh có suôn sẻ, và có thành công?
Câu chuyện sẽ tiếp tục được tiếp diễn ở phần 3: Khởi nghiệp thực sự.
Nếu muốn đọc tiếp chương 3, coment "tôi muốn" và share để tôi có động lực viết và up cho mọi người nhé

Bình Luận

Back To Top