A PHỦ KHỞI NGHIỆP - Phần 3: VẠN SỰ KHỞI ĐẦU NAN

A PHỦ KHỞI NGHIỆP
Câu chuyện khởi nghiệp của A Phủ sau khi cùng Mỵ trốn khỏi nhà thống lý Pá Tra. Từ một thanh niên không có gì ngoài vợ, anh đã làm gì để gây dựng sự nghiệp của mình?
Với suy nghĩ chất phác và cái nhìn đơn giản về khởi nghiệp, liệu anh có thể vượt qua mọi khó khăn, thử thách để khởi nghiệp thành công?
Mới viết được 2/3 nên up tạm vài phần. Muốn đọc tiếp thì like, share ủng hộ để tôi lấy động lực viết tiếp nhé :3
Phần 1 : https://goo.gl/Hm6e21
Phần 2 : https://goo.gl/9krwvZ
________________________________
Phần 3: VẠN SỰ KHỞI ĐẦU NAN
Một ngày nọ, như thường lệ, A Phủ dậy sớm hơn con gà trống, chuẩn bị cơm nắm và dụng cụ để vào rừng thăm bẫy. Ngày hôm đấy, anh có một linh cảm gì đó, rất đặc biệt, háo hức lạ thường xen lẫn chút hồi hộp. Quả thật, như được thần rừng mách bảo từ trước. Một cặp lợn rừng một đực, một cái trúng bẫy – điều khiến anh sung sướng hơn cả là cả hai chú lợn đều lành lặn, không đui-què-mẻ-sứt gì cả. Anh hét lên sung sướng, cuối cùng thì trời xanh có mắt, cả thế giới bỗng chốc thu bé lại vừa bằng đôi lợn giống...
Vậy là từ một ý tưởng và kế hoạch kinh doanh ban đầu, sau một chặng đường dài nỗ lực, phấn đấu không ngừng nghỉ, trải qua nhiều khó khăn, nếm trải nhiều thất bại, đã có những lúc anh đã nghĩ tới việc buông bỏ cuộc sống khởi nghiệp thì đến lúc này, A Phủ đã có một chút thành quả ban đầu. Dự án của anh được định hình rõ ràng hơn. Nó không còn là ý tưởng và bản kế hoạch dài ba tầu lá chuối nữa. Lúc này mới thực sự là lúc anh khởi nghiệp.
Từ ý tưởng và bản kế hoạch đến một sự bắt đầu thực sự là cả một chặng đường dài. Chỉ khi bạn thực sự tích lũy đủ các yếu tố: kiến thức – kỹ năng- thái độ và cả thiên thời - địa lợi - nhân hòa. Thì cơ hội cũng như vận may sẽ hiện ra trước mắt, điều quan trọng là bạn không được bỏ cuộc. Thời gian là yếu tố khiến cho phần lớn con người ta rời bỏ cuộc chơi vì vậy chúng ta cần phải kiên trì. Kiên trì học tập kiến thức, kiên trì mài dũa kỹ năng, kiên trì rèn luyện thái độ…
Không lâu sau đó, nhờ được sự giúp đỡ của thần rừng, A Phủ tiếp tục bẫy được thêm hai cặp lợn rừng để làm giống nữa. Anh bắt đầu dựng chuồng để nuôi lợn. Anh không làm thịt để ăn và đổi lấy gạo như dân bản. Anh muốn gây dựng một đàn lơn rừng và sản xuất thịt lợn rừng từ những con giống ban đầu. Là doanh nhân, mình phải nhìn dài hạn – chứ như dân bản thì suốt đời đi rừng khổ sở và nguy hiểm.
Anh luôn mong muốn những cặp lợn rừng sẽ cho anh những đàn lợn con sau này, nó sẽ là cơ ngơi giúp anh soán ngôi thống lý Pá Tra... Khi có tiền rồi, anh sẽ cùng Mỵ đường đường chính chính trở về Hồng Ngài trả nợ cho cha Mỵ và trả tiền con bò mà năm xưa anh làm mất của nhà thống lý.
Về phần Mỵ, cô lại không thích điều đó, từ ngày anh có đàn lợn giống, A Phủ ít đi rừng hẳn, nhà chẳng có thú rừng để bán, để đổi gạo, nên thu nhập có phần giảm sút. Bây giờ A Phủ suốt ngày chỉ quan tâm, chăm sóc cho đàn lợn giống, anh ngồi nói chuyện hàng giờ với đàn lợn, mong nó hiểu và sinh sản cho anh thật nhiều. Cứ ngồi trò chuyện với lợn rồi tủm tỉm cười một mình như bị con ma rừng bắt. Cô nghĩ cứ đi rừng đều đều , tiền tiêu đủng đỉnh có phải sướng hơn không…
Cùng lúc đó, tin anh săn được thú rừng từ cuốn bí kíp của cụ A Ngóc lan ra khắp vùng, sang các bản làng lân cận. Mọi người lũ lượt kéo đến xin A Phủ cuốn bí kíp.
Cũng định không chia sẻ, nhưng nhìn dân làng đói khổ, lại nhớ hồi mình khó khăn mà không ai giúp đỡ… anh lại chạnh lòng, mang hết bí kíp ra, dạy cho tất cả mọi người. Người dân săn được nhiều thú rừng hơn, bản làng trở nên khấm khá hơn, người dân trong vùng, ai cũng nể phục và có phần kính trọng A Phủ hơn. Cảm giác được nể phục và kính trọng chính là thứ kích thích A Phủ phải chia sẻ, giúp đỡ dân làng nhiều hơn, anh định sau này, khi dự án phát triển, nhân rộng rồi, anh sẽ tạo công ăn việc làm cho người dân bản, họ sẽ có thu nhập ổn định, không trông chờ may rủi vào chiếc bẫy nữa.
Còn đàn lợn giống, vốn dĩ đã sống quen trong môi trường tự nhiên, nên đưa về nuôi nhốt chúng không thích nghi được. Cả đàn sáu con thì bốn con chết mà không rõ nguyên nhân, hai con còn lại cứ nheo nhóc, bỏ ăn, đi ị ra phân trắng, còi cọc, ốm đau. Chưa tận hưởng niềm vui được bao lâu thì A Phủ lại đau đầu suy nghĩ. Anh phải thuê bác sỹ THÚY dưới xuôi lên khám, tốn nhiều tiền bạc, trong nhà dành dụm được bao nhiêu tiền, anh lấy để trả tiền cho bác sỹ hết với hi vọng sẽ giữ được hai con giống còn lại.
Nhưng rồi, đúng là ông trời không cho không ai cái gì cả, cho anh bao nhiều thì cũng lấy lại hết. Hai chú lợn giống cuối cùng của anh cũng chết vì bỏ ăn. A Phủ uất ức, đau đớn, biết thế bán cho người dưới xuôi thì ít nhiều cũng có chút tiền rồi… Tại sao ông trời lại không muốn A Phủ làm giàu, hết lần này lượt nó gây khó khăn cho A Phủ?

Trở về với hai bàn tay trắng. Bây giờ kỹ năng làm bẫy và săn bắn của A Phủ tốt hơn nên anh cũng không cần lo lại về cơm-áo-gạo-tiền. Mỵ cũng không còn gây sức ép với anh nữa. Trong sâu thẳm trong thâm tâm anh, anh vẫn muốn làm điều gì đó để đánh dấu vai trò của mình, muốn làm cái gì đó to lớn…
Anh lại bàn với Mỵ, bán nốt một nửa mảnh đất mà hai vợ chồng đã tích góp mua được trong thời gian qua, quyết tâm xuống xuôi học quy trình nuôi lợn của người xuôi. Còn một nửa để lại sau này về xây chuồng lợn và căn nhà bé bé gây dựng lại sự nghiệp. Mỵ đồng ý, vì cô biết tính chồng nên muốn cấm cũng không được. Vả lại bây giờ cô tin anh hơn, cô thấy anh là người có chí khí và trách nhiệm.
Nhờ một số người bạn dưới xuôi, A Phủ tìm hiểu và đăng ký được khóa học “Bí quyết nuôi lợn thành triệu phú” của Hiệp hội nông nghiệp Việt Nam tổ chức.
Hai vợ chồng cô dìu dắt nhau xuống xuôi ăn ở, học tập cách nuôi lợn của người xuôi. Môi trường mới, cuộc sống mới gây ra cho họ không ít khó khăn nhưng cả hai đều biết phải cố gắng vượt qua. Khó khăn sinh ra là để phân loại con người - cả hai đều tự nhủ rằng như vậy.
Hồi trốn khỏi nhà thống lý Pá Tra về Phìn Sa, khổ, nhục, khó khăn, thiếu thốn như thế mà còn ở bên nhau, che chở, bao học cho nhau, cùng nhau vượt qua bao khó khăn và trụ vững cho được đến bây giờ, thì không có lý do gì để cả hai từ bỏ cả. Họ biết rằng, cuộc sống sẽ luôn trở nên tốt đẹp hơn nếu bạn luôn nhìn về một tương lai tích cực. Vả lại, tình yêu không phải ai cũng may mắn tìm được nhau. Đừng vì bất kỳ lý do gì mà đánh mất sự may mắn đó.
Sau sáu tháng, hai vợ chồng đã tích lũy được phần nào kiến thức để nuôi, chăm sóc, gây giống và phát triển đàn lợn. Họ chào người tốt bụng dưới xuôi, rồi đưa nhau về lại Phìn Sa. Bắt đầu một lần khởi nghiệp mới, hừng hực khí thế và tràn đầy năng lượng.
__________________
Khởi nghiệp trong bất kỳ lĩnh vực nào, chúng ta phải là người làm ra sản phẩm hoặc ít nhất phải định hướng được triết lý làm ra sản phẩm. Để làm được điều đó, chúng ta cần phải có kiến thức sâu trong lĩnh vực mà bạn hoạt động và phải liên tục trau dồi, cập nhật, bổ sung để trở thành chuyên gia. Nếu không bạn sẽ rất dễ rơi vào tình trạng đẽo cày giữa đường và dự án chết mà không biết vì sao nó chết.
___________________________________________
Sau khi có được kiến thức trong việc nuôi lợn, hành trình khởi nghiệp của A Phủ sẽ diễn biến ra sao? Liệu anh học được thêm bao nhiêu bài học nữa? Liệu như vậy đã đủ để thành công? Mọi thứ sẽ được sáng tỏ hơn ở phần 4.
Nếu muốn đọc tiếp Phần 4, coment "tôi muốn" và share để tôi có động lực viết và up cho mọi người nhé .
ĐỪNG ĐỌC ĐỂ CƯỜI. HÃY ĐỌC ĐỂ SUY NGẪM VÀ RÚT RA BÀI HỌC.
Nguyễn Tiến Trung


Bình Luận

Back To Top