A PHỦ KHỞI NGHIỆP - PHẦN 4: CỨ ĐI RỒI SẼ ĐẾN

A PHỦ KHỞI NGHIỆP (PHẦN 4)
Câu chuyện khởi nghiệp của A Phủ sau khi cùng Mỵ trốn khỏi nhà thống lý Pá Tra. Từ một thanh niên không có gì ngoài vợ, anh đã làm gì để gây dựng sự nghiệp của mình?
Với suy nghĩ chất phác và cái nhìn đơn giản về khởi nghiệp, liệu anh có thể vượt qua mọi khó khăn, thử thách để khởi nghiệp thành công?
Mới viết được 2/3 nên up tạm vài phần. Muốn đọc tiếp thì like, share ủng hộ để tôi lấy động lực viết tiếp nhé :3
Phần 1 : https://goo.gl/Hm6e21
Phần 2 : https://goo.gl/9krwvZ
Phần 3 : https://goo.gl/TbHSmo
________________________________
PHẦN 4: CỨ ĐI RỒI SẼ ĐẾN
Kết thúc hành trình du học, vợ chồng A Phủ trở về Phìn Sa, nhờ sự giúp đỡ của dân làng, hai vợ chồng A Phủ dựng lại được căn nhà nho nhỏ và chuồng lợn xinh xinh. Lúc này, anhđã nắm chắc kỹ thuật nuôi và chăm sóc lợn cộng với kỹ năng của một thợ săn giỏi nên anh rất tự tin cho lần khởi nghiệp này.

Hai vợ chồng hăng hái bắt tay ngay vào công việc. A Phủ và Mỵ phân công công việc, mỗi người một tay, cùng nhau khởi nghiệp.
Sau mấy ngày đi rừng đặt bẫy, A Phủ đã có những chú lợn giống đầu tiên. Lần này, anh quyết tâm dựng lại cơ đồ. Anh chăm sóc, trông coi đàn lợn một cách cẩn thận, lo cho chúng từng bữa ăn, giấc ngủ. Ăn chín uống sôi, ăn phải đủ no, ngủ phải đủ giấc. A Phủ coi chúng như con của mình. Đứa nào bỏ ăn, bỏ uống, có triệu chứng là anh liền cách ly để chữa trị kịp thời, tránh trường hợp xấu và lây lan ra cả đàn.

Không phụ công A Phủ, đàn lợn lớn nhanh như thổi. Đôi lúc, Mỵ lại thấy anh đứng nhìn đàn lợn rồi tủm tỉm cười một mình.
Không vui sao được, không hạnh phúc sao được khi mà đứa con tinh thần của mình đang dần lớn lên. Để có được cảm giác ấy, A Phủ đã phải đánh đổi nhiều thời gian, mồ hôi, công sức. Để có được niềm vui đó, A Phủ đã phải vượt qua những lúc dường như tăm tối nhất của cuộc đời, phải đối mặt với sự quay lưng đi của người yêu thương mình nhất. Cái giá để đánh đổi lấy niềm vui và hạnh phúc trong khởi nghiệp chưa bao giờ là rẻ.

Khi chọn con đường khởi nghiệp, nghĩa là chúng ta sẽ đi trên con đường vất vả nhất, áp lực nhất, khó khăn nhất, nguy hiểm nhất và cô đơn nhất. Nhưng khi đến được đích, đó sẽ là nơi mà tất thảy mọi người đều mơ ước. Đỉnh cao của khởi nghiệp không phải là nhiều tiền, mà là sự tự do, thoải mái, thanh thản trong tâm hồn. Đỉnh cao của khởi nghiệp là lúc bạn thỏa mãn được cái tôi của chính mình, làm được việc mình yêu thích, yêu thích việc mình đang làm và hài lòng với tất cả những gì mình đang có…

Bẩy tháng sau, đàn lợn con đầu tiên ra đời trong sự đón chờ háo hức của A Phủ. Lần đầu tiên A Phủ thuần hóa, nuôi và nhân giống lợn rừng thành công. Liên tục sau đó, những đàn lợn con nối tiếp nhau ra đời, quy mô, số lượng đàn lợn tăng một cách chóng mặt.

Không lâu sau, những sản phẩm lợn rừng đầu tiên của A Phủ ra đời. Vì được nuôi bằng cám, khoai, sắn nên thịt lợn của anh cực kỳ thơm ngon và săn chắc, mạng đậm hương vị núi rừng. Hoàn toàn khác biệt với thịt lợn thường ăn cám tăng trọng. Thông qua các thương lái dưới, thịt lợn của A Phủ được tiêu thụ một cách nhanh chóng, lứa nào xuất chuồng, các thương lái cũng phải xếp hàng tranh nhau mua. Có những trường hợp xảy ra va chạm, đánh nhau khiến A Phủ cảm thấy khó xử.

Thừa thắng xông lên, A Phủ tậu đất, xây thêm chuồng, gia tăng số lượng đàn lợn lên và thuê nhiều người trong bản về để phụ giúp vợ chồng anh nuôi và chăm sóc đàn lợn.
Với số lượng lợn rừng mỗi ngày một tăng và được các thương lái thu mua đều đặn. Kinh tế gia đình anh nhảy vọt, có của ăn của để. Chẳng mấy chốc, anh trở thành người giàu nhất Phìn Sa. Bây giờ, anh đã trở thành ông chủ thực sự - điều mà anh vẫn mơ ước bây lâu nay.

Nhưng…
Làm ông chủ thật sự không sướng và thoải mái như cảm giác lần đầu tiên anh gọi bát phở. Anh luôn bị áp lực bởi vì sự tị nạnh, xích của người làm trong nhà anh. Người kêu làm ít, kẻ chê làm nhiều. Anh luôn cánh cánh trong đầu để làm sao quản trị, kết nối được mọi người với nhau để tạo nên một tập thể đoàn kết, hòa đồng, cùng nhau phát triển. Chưa kể đó, anh cần phải tạo công ăn việc làm đều đặn để họ có thu nhập ổn định, dưới họ còn có gia đình, con cái đi học, thời buổi bây giờ, nếu không có cái chữ thì làm sao mà hội nhập được…

Làm ông chủ, anh luôn phải đối mặt với áp lực và những nỗi lo âu vô hình. Nhưng chính những áp lực, nỗi lo âu đó lại là động lực để anh cố gắng học hỏi phấn đấu phát triển và giữ vững cơ nghiệp mình đã gây dựng nên. Anh đã thất bại không ít lần, và cảm giác đó không hề dễ chịu. Thất bại là mẹ thành công, nhưng thất bại quá nhiều sẽ khiến con người ta không dám đứng lên mà bước tiếp. Chính vì thế nên anh luôn học hỏi, trau dồi không ngừng, anh đọc thêm nhiều sách, tìm hiểu thêm nhiều kiến thức, phát triển tư duy, quản trị, kỹ năng bán hàng… anh biết rằng đọc sách để nâng tầm bản thân mình là việc phải làm thường xuyên.

Câu chuyện về A Phủ và đàn lợn nhanh chóng lan rộng khắp núi rừng tây bắc. Mọi người đổ xô đi nuôi lợn rừng làm kinh tế. Người người nuôi lợn, nhà nhà nuôi lợn. Đáng lo hơn là việc A Phú, một người trước đây làm công cho gia đình anh đã học hết quy trình cũng như cách nuôi và chăm sóc lợn bây giờ tách ra, xây dựng một trang trại nuôi lợn rừng, và cạnh tranh trực tiếp với A Phủ về giá. Việc này ảnh hưởng trực tiếp đến thu nhập của gia đình anh. Nguồn thu giảm sút, trong khi đó A Phủ vẫn phải trả lương cho những người làm công, anh không thể vì bị giảm doanh thu mà cho họ nghỉ việc được, cả gia đình, con cái họ đang trông chờ vào tiền lương.

A Phủ biết, nếu cạnh tranh lại với A Phú về giá rồi cả 2 sẽ cùng chết. Anh lại chọn con đường khác. Anh biết, thương trường là chiến trường. Đến một ngày nào đó, sẽ có người cạnh tranh với anh, vấn đề chỉ là thời gian mà thôi. Trước đây, khi không có cạnh tranh, anh có thể làm một cách tự phát, nhỏ lẻ. Nhưng bây giờ, muốn phát triển bền vững và tiến xa hơn được, A Phủ phải làm sản phẩm, xây dựng thương hiệu, lên kế hoạch, chiến dịch truyền thông, phát triển thống bán hàng một cách bài bản và chuyên nghiệp hơn. Anh quyết định thành lập doanh nghiệp và gọi vốn đầu tư. Anh mong muốn thương hiệu thịt lợn rừng của anh không chỉ bán ở thị trường Việt Nam, anh muốn gờ-lâu-bồn, đưa sản phẩm của mình ra khắp năm châu…
A Phủ quyết định gọi vốn đầu tư một lần nữa.
Nhưng bây giờ anh đã ở vị thế khác. Sản phẩm anh đã có, đã chứng minh được lợi nhuận và độ lớn của thị trường. Bây giờ anh có quyền chọn một nhà đầu tư tốt nhất cho mình… Thời gian trước có một số người liên hệ ngỏ ý muốn đầu tư nhưng A Phủ từ chối vì vợ chồng anh vẫn có đủ khả năng, nguồn lực để phát triển quy mô đàn lợn, vả lại lúc đấy anh chưa bị chịu sức ép từ các nhà cung cấp thịt lợn rừng khác. Anh biết nếu anh tự phát triển quy mô đàn lợn càng lớn thì sau này giá trị định giá của dự án càng cao.
Lại một lần nữa anh khăn gói đi tìm nhà đầu tư…
______________________
Liệu lần này anh có gọi được vốn? Anh sẽ gặp khó khăn gì trên bàn đàm phán với nhà đầu tư? Cách A Phủ lựa chọn nhà đầu tư như thế nào?
Mọi thứ tiếp tục hé hộ ở Phần 5. Nếu muốn đọc tiếp Phần 5, coment "tôi muốn" và share để tôi có động lực viết và up cho mọi người nhé. Mời các bạn đón đọc :3


Bình Luận

Back To Top